September 20, 2010

Ý thức

Nguyễn an Việt

Dĩ nhiên ngày hôm nay không phải là hôm qua
chúng ta thực sự đã mất đi một ít
chúng ta thực sự tạo dựng lại mình
và chúng ta có mặt
tôi còn đây
trên cõi đời này

April 1, 2010

Sự thông thái của con người

1. The mind is everything: what you think,you become. Gautama Buddha.
Tâm trí là tất cả : cái bạn nghĩ,bạn sẽ trở thành .

2. The greatest griefs are those we cause ourselves. Sophocles.
Những đau khổ lớn nhất là những cái chúng ta tự tạo ra .

3. Do not fear- only believe. All things are posible to him that believes. Jesus Christ.
Đừng sợ- Hãy có đức tin. Tất cả đều có thể đến với bạn nếu bạn tin

March 25, 2010

MƯA SÀI GÒN MƯA HÀ NỘI



Hoàng Anh Tuấn

Mưa hoàng hôn,
trên thành phố buồn gió heo may vào hồn
Thoảng hương tóc em ngày qua
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hòa
Thương màu áo ngà Thương mắt kiêu sa
Hiền ngoan thiết tha

Thơ ngây đôi má nhung hường
Hà Thành trước kia thường, thường về cùng lối đường
Khi mưa ướt, lạnh mình ướt
Chung nón dìu bước thơm phố phường
Mưa ngày nay, như lệ khóc phần đất quê hương tù đày
Em ngoài ấy còn nhớ hẹn xưa miệt mài
Giăng mắt heo may Sầu rơi ướt vai
Hồn quê tê tái...

Mưa hoàng hôn, năm cửa ô sầu hắt hiu trong ngục tù
Tủi thân nhớ bao ngày qua
Mưa ngùi thương nhòa trên giòng sông Hồng Hà
Ôi còn đâu vàng son mùa thơ hiền hòa
Đau lòng Tháp Rùa, Thê Húc bơ vơ, Thành Đô xác xơ!
Cô liêu trong nỗi u hoài Lòng người sống lạc loài
Thê lương mềm vai gầy Bao oan trái dâng tê tái
Cho kiếp người héo mòn tháng ngày
Mưa còn rơi... Ta còn ước rồi nắng yêu thương về đời
Vang trời tiếng cười ấm niềm tin hồn người
Mây trắng vui tươi Tình quê ngút khơi
Tự Do phơi phới.

January 14, 2010

Người tốt việc tốt

Mẩu chuyện vui về một nhà báo chuyên viết mảng “người tốt việc tốt”.

Hôm rồi ra Hà Nội nhậu, gặp đứa bạn thấy mà thương. Làm báo, có thời nó cũng ngoi lên hàng… đại gia, tiếng tăm lẫy lừng Hà thành.

Vậy mà hôm gặp, trông mặt cứ nhàu nhạu như bánh bao thối. Hỏi răng rứa, nó bảo tại cái nghiệp, xưa thơm danh cũng vì nó mà giờ ngồi hốc cám cũng vì nó.

- 9 tháng rồi, không viết được một bài, nhuận bút đâu mà sống?

- Đến nỗi gì hoàn cảnh thế ?

- Thì tìm… đíu đâu ra chuyện mà viết.

- Tầm bậy, thiếu gì chuyện viết.

- Nhưng gương “người tốt việc tốt” thì… thiếu thật, rất thiếu!

Giật mình thương bạn. Thì ra lâu nay nó được phân mảng “người tốt việc tốt”. Đúng là… khốn nạn

November 26, 2009

Tại sao trẻ em hay hỏi Tại sao ?


Một đứa trẻ không bao giờ kết thúc của "tại sao của" không có nghĩa là để phụ huynh làm đau thêm,
các nhà khoa học nói. Thay vào đó, các truy vấn Kiddy đang nỗ lực tại chính hãng
nhận lúc sự thật, và Tất đáp ứng tốt hơn cho một số câu trả lời hơn những người khác.

November 24, 2009

Sự thông minh giữa đầu to và đầu nhỏ


Một bộ óc to hơn không nhất thiết phải thông minh hay khéo léo hơn
một bộ óc nhỏ . Đây là kết quả mới qua sự so sánh giữa những bộ óc của những động vật khác nhau.

Three Oddest Word Wislawa Szymborska

When I pronounce the word Future,
the first syllable already belongs to the past.

When I pronounce the word Silence,
I destroy it.

When I pronounce the word Nothing,
I make something no nonbeing can hold.

Ba chữ lạ lùng

Khi tôi phát âm chữ tương lai,
Âm thứ nhất đã rơi vào quá khứ.
Khi tôi phát âm chữ yên lặng,
Tôi hũy diệt nó.
Khi tôi phát âm chữ hư không,
Tôi đã tạo dựng một hữu thể,
Mà chẳng ai có thể giũ được.

Nguyễn An Việt dịch

November 23, 2009

Thay đổi giáo dục hay là chết

Đặng Khánh Duy

Kính gởi:

Ban Biên tập trang Bauxite Việt Nam

Ban Biên tập Báo Tuổi trẻ

Bộ trưởng Bộ Giáo dục Việt Nam

Tôi là một Bác sĩ, trước thực trạng yếu kém của nền giáo dục nước nhà, tôi không khỏi sôi sục trong lòng, muốn làm một điều gì đó để cứu Tổ quốc đang lâm nguy.

Những việc tôi nêu sau đây có thể áp dụng ngay, không tốn kém, nhưng lại có khả năng thức tỉnh cả một thế hệ Việt Nam đang tăm tối.

November 9, 2009

Đức đánh dấu 20 năm ngày Bức tường Berlin sụp đổ


Lãnh đạo thế giới, các thân hào nhân sỹ và có đến cả trăm ngàn người đã có mặt tại Berlin để đánh dấu 20 năm ngày bức tường Berlin sụp đổ. Theo thông tín viên Sonja Pace của đài từ thủ đô nước Đức tường trình, đây là thời điểm để tưởng nhớ đến quá khứ và ăn mừng diễn biến vào một ngày của tháng 11 năm 1989 đã giúp thay đổi tương lai.

November 6, 2009

MỘT XÃ HỘI HÀI HÒA

Phan văn SONG

Mẫu “xã hội Âu Mỹ” càng ngày càng gặp nhiều khó khăn. Các quốc gia “đang vươn lên” tiên liệu khôngthể chạy theo mẫu xã hội phương Tây, vì chẳng chóng thì chầy sẽ gặp tình trạng đổ vỡ. Càng đổ vỡ nhanh hơn là những “chặng đường phát triển” thường bị đi tắt vì thiếu củng cố các “hạ từng cơ sở”. Cảnh em bé chăn trâu, “ngồi mình trâu tay cầm cờ lau, tay cầm cell phone đấu láo” ở quê Việt Nam. Nói tóm lại, bé chăn trâu sử dụng đìện thoại di đông để nói chuyện với bà nội đang đi du lịch ở Mỹ thăm bà con sẽ là chuyện bình thường.

Phát hiện mới về bí mật tái sinh


Dr Karl

Nguồn Regrowth mystery reborn

Chúng ta ai cũng biết số năm tuổi của mình. Tuy nhiên, đã bao giờ bạn tự hỏi cơ thể bạn có thể hiện đúng lứa tuổi của bạn và liệu quan điểm tế bào cơ thể tái tạo sau 7 năm là đúng?

Đã bao giờ bạn tự hỏi cơ thể bạn có thể hiện đúng lứa tuổi của bạn hay không?

November 2, 2009

Chi lạ rứa

Nguyen thi Hoang

Chiều ni tui muốn khóc,
Ngó chi tui đồ cỏ mọn, hoa hèn.
Nhìn chi tui hình đom đóm đêm đen,
Cho tui tủi bên ni bờ cô tịch.

Tui ao ước có bao giờ tuyệt đích,
Tui van xin răng mà cứ làm ngơ.
Rồi ngó tui, chi lạ rứa hững hờ,
Ghét, yêu, mến, vô duyên và trơ trẽn !

Tui đã tắt nỗi ngại ngùng bẽn lẽn,
Bởi vì răng, ai biết được người hè.
Nhưng màu chiều đã rũ bóng lê thê,
Ni với nớ, có chi mô gần gũi !

Chi lạ rứa, răng cứ làm tui tủi ?
Tàn nhẫn chi với một đứa thương đau !
Khối tình câm nên không sắc, không màu,
Và vạn thuở chẳng nên câu luyến ái !

Chi lạ rứa, người cứ làm tui ngại,
Biết sông sâu hay cạn giữa tình đời ?
Bên ni bờ vẫn trong trắng chơi vơi,
Mà bên nớ trầm ngâm mô có kể.

Không muốn khóc, nhưng cứ từng ngấn lệ,
Đọng làn mi ấp ủ mối tâm tình.
Bên ni bờ hoa thắm bớt tươi xanh,
Mà bên nớ huy hoàng và lộng lẫy.

Muốn lên thuyền mặc sóng cuồng xô đẩy,
Nhưng thân đau nên chẳng dám đánh liều.
Đau chi mô có lẽ hận cô liêu,
Mà chi lạ rưá hè, ai hiểu nỗi !

Tui không điên cũng không hề bối rối,
Ngó làm chi thêm tủi nhục đau thương !
Tui biết tui là hoa dại bên đường,
Không hương sắc, lạ rứa hè, người hỉ ?

Tui cũng muốn có một người tri kỷ,
Nhưng đường đời như rứa biết mần răng !
Tui muốn kêu, muốn gọi, muốn thưa rằng:
Chờ tui với ! A, cười chi lạ rứa !

Tui không buồn sao mắt mờ lệ ứa,
Bởi vì răng tui có hiểu chi mô !
Vì lòng tui là mặt nước sông hồ,
Chi lạ rứa, bên ni bờ tui khóc.

October 27, 2009

Phát hiện mới về bí mật tái sinh

Dr Karl
Regrowth mystery reborn

Chúng ta ai cũng biết số năm tuổi của mình. Tuy nhiên, đã bao giờ bạn tự hỏi cơ thể bạn có thể hiện đúng lứa tuổi của bạn và liệu quan điểm tế bào cơ thể tái tạo sau 7 năm là đúng?

Phát hiện mới về bí mật tái sinh

Đã bao giờ bạn tự hỏi cơ thể bạn có thể hiện đúng lứa tuổi của bạn hay không?
Lý thuyết số 7

Số 7 là con số đặc biệt trong đời sống văn hóa con người. Chúng ta có 7 ngày trong một tuần, 7 thứ tội lỗi trong Kinh thánh. Thậm chí ngày nay, nhiều cuốn sách mang tính khích lệ thường đánh số 7 lên tựa sách.

Số 7 đặc biệt được nhắc tới trong vấn đề tái tạo cơ thể con người. Cứ 7 năm cơ thể con người sẽ được ‘làm mới’ một lần. Chân lý này được thể hiện dưới nhiều hình thức, từ quảng cáo thức ăn dinh dưỡng cho tới văn học hiện đại hay trong các bài diễn văn khích lệ.

Tuy nhiên, một nghiên cứu mới gần đây đã đo được tuổi thọ chính xác của từng tế bào khác nhau trong cơ thể. Nghiên cứu cũng chỉ ra lý thuyết 7 năm tái sinh một lần chỉ mang tính đánh đồng chung chung.
Bạn bao nhiêu tuổi?

Một câu hỏi tưởng dễ trả lời nhưng hóa ra lại là vấn đề hóc búa. Trong nghiên cứu mới này, các nhà khoa học đã chỉ ra rằng: nếu tính tuổi theo mốc khởi điểm là khi con người được sinh ra thì ai cũng già hơn cơ thể mình.

Có rất nhiều bí ẩn liên quan tới quá trình lão hóa. Ví như tại sao con người lại sống lâu hơn các loài động vật có vú khác? Tại sao chỉ con người và cá voi mới có thời kỳ mãn kinh? Tốc độ tự tái sinh giữa các bộ phận cơ thể con người có có sự khác nhau thế nào.

Chìa khóa để giải quyết bí mật này nằm trong chất Carbon: mọi sinh vật sống trên trái đất đều hấp thụ Carbon từ môi trường sống quanh nó. Carbon có nhiều loại hay đồng vị khác nhau. Đặc biệt là tất cả các dạng Carbon có trong sinh quyển đều tồn tại dưới dạng đồng vị không phóng xạ C12. Tuy nhiên, cứ hàng triệu triệu nguyên tử C12 thì lại có một nguyên tử đồng vị phóng xạ C14.

Bầu khí quyển luôn tồn tại một lượng C14 nhất định. C14 tự sản sinh trong môi trường tự nhiên, là kết quả của va chạm giữa các tia vũ trụ (tia nơtron chứa các hạt này) và Nitơ. Phóng xạ C14 có chu kỳ bán phân hủy là 5.730 năm, có nghĩa là cứ sau 5.730 năm thì C14 chỉ còn một nửa. Qua hàng tỉ năm, số lượng phân hủy và tái tạo của C14 luôn giữ cân bằng và điều này giúp cho sinh vật sống đều hấp thu C14 ở mức thấp. Thế nhưng một khi sinh vật chết đi, cơ thể sẽ không hấp thu C14 nữa và số lượng này sẽ bán phân hủy cứ sau 5730 năm.

Tuy nhiên, khi con người chế tạo ra vũ khí hạt nhân, C14 cũng được sinh ra trong các vụ nổ. Vào năm 1963, khi mọi thử nghiệm vũ khí hạt nhân trong bầu khí quyển bị cấm, người ta đo được mức độ hấp thụ C14 tự nhiên trong cơ thể sinh vật sống đã tăng gấp đôi.
Tuổi thọ của cơ thể con người

Các nhà khoa học nhận ra rằng C14 từ vũ khí hạt nhân có thể dùng làm đồng hồ đo tuổi thọ của tế bào và nó đã mở ra một bước đột phá lớn cho nghiên cứu mới này.

Tiến sĩ Jonas Frisen đến từ Thụy Điển và Tiến sĩ David Fink từ tổ chức Công nghệ và Khoa học Hạt nhân Úc là hai trong nhiều tác giả của báo cáo 'Vỏ não và sự hình thành tế bào não ở loài người bị hạn chế phát triển'.

Tiến sĩ Fink và đồng sự của ông đã sử dụng một kỹ thuật hết sức tinh tế được gọi là Công nghệ Khối Phổ kế Gia tốc( Accelerator Mass Spectrometry). Phương pháp này cho phép ông dựng được mẫu thử nhỏ đến 10 phần triệu gram (tương đương với nghiên cứu 5 triệu tế bào DNA).

Khám phá đặc biệt nhất mà các nhà khoa học tìm được là tuổi của tế bào thần kinh não bằng đúng độ tuổi của chúng ta. Điều này hợp lý vì các tế bào thần kinh tại trung khu quan sát và trí nhớ lưu giữ lại được những gì mà con người thấy và ghi nhớ suốt cuộc đời mình.

Tuy nhiên, tế bào trong tiểu não (khu vực chi phối sự tập trung, cân bằng và điều phối) thì lại trẻ hơn 2,9 năm so với tuổi đời của con người. Điều này hoàn toàn phù hợp vì khả năng cân bằng và điều phối hoạt động được phát triển dần trong những năm tháng sơ sinh của trẻ nhỏ.

Một nghiên cứu khác cho thấy tốc độ phát triển của tế bào cũng khác nhau ở những bộ phận cơ thể khác nhau.

Đường ruột tính từ miệng tới hậu môn dài khoảng 10 mét. Những tế bào ở thành ruột thì cứ 5 năm lại thay đổi một lần. Trong khi đó, tế bào trong ruột lại theo chu kỳ ‘làm mới’ 15,9 năm 1 lần.

Tế bào da thì cứ khoảng hai tuần lại có sự ‘chuyển mình’ một lần. Tế bào máu được tái tạo sau 120 ngày trong khi tế bào cơ thì khoảng 15,1 năm.

Xương cứ 10 năm lại có sự tái sinh. Tuy nhiên chất carbon trong men răng không bao giờ thay đổi nên tế bào răng cứ đúng 1,6 năm sẽ được tái tạo. Chúng ta vẫn không biết được cơ thể con người sử dụng hết bao nhiêu ‘công suất’ trong cuộc đời nhưng giờ thì chúng ta biết rõ lý thuyết tế bào cứ 7 năm thay đổi một lần là sai lầm như chính quan niệm một con mèo có 9 mạng sống.
              Vô đề
       Tiền bất kiến cổ nhân
       Hậu bất kiến lai giả
       Niệm thiên địa chi du du
       Độc sảng nhiên nhi thế hạ.
                 Trần tử Ngang
Muốn sống
Phạm Quỳnh
(Mùa hạ năm 1945)

Tên đại bợm giết người lấy của, chĩa súng sáu vào người ta, nói: “Muốn sống thì đưa tiền đây!”; một trăm người đến chín-mươi-chín-người đành mất tiền cho khỏi chết. “Sinh-mệnh” với “hà-bao”, dầu người ta không ai là không thiết tha cái hà-bao đựng tiền, nhưng ai ai cũng còn trọng cái sinh-mệnh ở đời hơn. Ai cũng sẵn lòng hi sinh hà bao để chuộc lấy sinh-mệnh.

October 26, 2009

Những ý nghĩ lớn ....F.A.Wolf

1. Tự hỏi mình những câu hỏi sâu sắc,khó khăn sẽ mở ra những cách thức thể hiện mới mẻ trong thế giới này. Nó mang đến một luồn sinh khí trong lành. Nó tạo dựng đời sống ắp đầy niềm vui. Điểm lắc léo,dấu mặt không nằm trong sự hiểu biết,cái đã rõ ràng,mà là ở trong kho tàng bí mật: một cái gì đó không thể nhìn thấy được và cũng không thể nào hiểu được.
      Tâm trí khoáng đạt.

 Bạn biết rõ là thật thích thú khi hiểu, học hành là gì. Chúng ta học đọc,viết,hiểu biết từ  những bậc thầy hay từ sách ,nào là toán,địa lý,sử học.v..v..; chúng ta học đâu là London,hay Moscow hay New York...; chúng ta học để biết làm thế nào một cái máy hoạt động hoặc làm sao chim có thể làm tổ của nó và săn sóc,chăm lo cho con cái nó..v..v.. Bằng quan sát và học hỏi,chúng ta có thể học hành được. Đó chỉ là một cách học hỏi.

October 24, 2009

Gõ tiếng Việt từ mọi nơi và mọi máy PC hay Apple

http://angeltech.us/viet-anywhere/

Bạn không cần phải cài đặt bất cứ một phần mềm nào hay điều chỉnh chi cả. Hãy bắt đầu gõ những gì bạn muốn viết bằng tiếng Việt trong ô trắng ở dưới, theo bất cứ cách gõ nào mà bạn quen nhất. Khi xong rồi thì select hết (Ctrl A) những gì bạn đã viết ở đây, rồi copy (Ctrl C) và paste (Ctrl V) vào những nơi khác mà bạn muốn như yahoo email, word, diễn đàn (forum) ...



October 23, 2009

Dzũng Dakao
Duyên Anh

Hết chiến tranh

- Mày có anh không ?
- Không ?
- Mày có một mình thôi à ?
- Ừa.
- Nào mày đến nhà tao chơi nhé.
- Ba mày có bằng lòng không ?
- Bằng lòng mạnh đi chứ.
- Sao mày bảo ba mày không cho đọc truyện kiếm hiệp. Đứa nào đọc truyện kiếm hiệp ba mày ghét lắm nhỉ ?
- Bố tao yêu bạn tao lắm. Chả tin mày hỏi bọn nhãi phe tao mà xem. Mẹ tao nấu chè đậu đen ngon tuyệt cú mèo. Chiều mai, lại nhà tao ăn chè đậy đen nhé !
- Mày lại nhà tao trước cơ.
T.60

1.

Như thường lệ hàng năm, tháng 9 , trong dịp lễ Lao Động ( Labor Day ), là tháng những người bạn gìa chúng tôi họp mặt lại. Cũng là dịp anh em ở xa, hay đúng hơn, ở những khu vực mà chỉ cần vài tiếng đồng hồ lái xe là có thể ngồi bú khú với nhau bên những bàn tiệc khuya, ăn uống chẳng bao nhiêu nhưng . . . nói thì hơi nhiều hơn bình thường. Tháng 9 năm nay , cuộc họp mặt ở Dallas cũng không đi ra ngòai thông lệ đã có từ lâu ấy. Chỉ khác một điều ( quan trọng ) là chúng tôi có dịp cùng nhau mừng . . . thượng thọ lục tuần (60 tuổi).

60 tuổi, dân gian hay gọi đùa là 6 bó ( mỗi bó đếm được 10 ), thực ra, cũng chỉ là một chặng mốc trong đời một con người, như những chặng mốc 20, 30, 40, 50 hay 70, 80 tuổi. Có khác chăng chỉ là ý nghĩa của chặng đường 60. Khổng Tử xưa kia bảo : “lục thập nhi nhĩ thuận”.(*) Người sống tới 60 tuổi tất phải thông hiểu những gì mắt thấy tai nghe do kinh nghiệm 60 năm làm người chồng chất, cũng hàm nghĩa sở học đã chín mùi, nghe điều gì cũng thấy thuận tai, vì lẽ đời không có gì là sai hòan tòan và đúng hòan tòan. Thông hiểu mọi chuyện nhân tình thế thái hay không thì chúng tôi không qủa quyết, nhưng cái cảm gíac khi nhìn vào con số 60 của anh em chúng tôi không dễ chịu chút nào. Có thể đó cũng là lẽ thường tình của những người cùng thế hệ hệ từ Âu sang Á, cái thế hệ babyboomers , nhìn nhận rằng “ bước sang tuổi 60 là một giai đọan gây sốc khá mạnh “, nhất là với những người tin rằng mình còn trẻ chán ( như tôi ), chưa đến nỗi phải bị cất vào viện bảo tàng những đồ cổ.

Chính vị tổng thống thứ 43 của Hoa Kỳ là ông Bush (con), ngày tròn 60 tuổi, ông đã phải thốt lên “ tôi nhớ rõ rằng, khi tôi còn là một cậu bé, nhìn người 60 tuổi, tôi đã nói “ Ồ, một người cổ “ . Còn vị tổng thống thứ 42 của Hoa Kỳ là ông Clinton thì rất thẳng thừng : “ Tôi ghét tuổi 60 “ khi ông bước vào tuổi này tháng 8 năm 2006. Ông than phiền rằng “ trong suốt quãng đời họat động của tôi, tôi luôn luôn là người trẻ tuổi nhất so với những đồng sự chung quanh. Bỗng một hôm thức dậy , tôi trở thành người già nhất trong căn phòng “. Những ngày 60 tuổi, ông biết rằng chuỗi ngày còn lại trước mặt ít hơn rất nhiều so với những ngày tháng sau lưng. Và ông tỏ ra biết ơn với mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn chung quanh biết mình còn sống, còn đi lại làm việc được.

Có người cho rằng, sau 60 tuổi, những ngày sống kế tiếp là những ngày được hưởng thêm (bonus ) , những ngày sống ân sủng của Thượng đế.

Nhưng, vị cựu đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ, bà đương kim Ngọai trưởng Mỹ Hillary Clinton lại lạc quan hơn rất nhiều. Ngày 25 tháng 10 năm 2007, bà mừng sinh nhật thứ 60 của mình giữa lúc bà đang nỗ lực hết sức mình để giành vé đại diện đảng dân Chủ trong cuộc tranh cử Tồng thống năm 2008 . Trong buổi tiệc, bà vui vẻ tuyên bố: “ Thật tuyệt vời khi bước vào tuổi 60. Tôi vẫn sung sức nên đã có kế họach lớn như tranh cử tổng thống “. Bà còn cho rằng, tuổi 60 chỉ là chặng mốc 50 được làm mới lại. Thực sự, sự nghiệp chính trị của bà Hillary Clinton chỉ bắt đầu khởi sắc những ngày bà 60 tuổi. Hiện nay, với cương vị ngọai trưởng Hoa Kỳ, bà đang là một trong những tên tuổi thường xuyên xuất hiện trên các trang báo lớn tòan thế giới.

Nữ ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh lừng danh Cher, những ngày trên 60 tuổi đã ký một hợp đồng trị gía 60 triệu với trung tâm giải trí Caesars Palace Las Vegas, thay thế ca sĩ trẻ tuổi ( hơn ) Celine Dion vừa hết hợp đồng. Bà còn chuẩn bị để chụp một lọat những bức hình khỏa thân, đánh dấu giai đọan mới của một thân hình tuyệt mỹ, giai đọan “ tuổi 50 được làm mới lại “.

Ở Canada, tháng 6 năm 2009, một người phụ nữ gốc Ấn độ 60 tuổi đã vào bệnh viện Calgary để cho ra đời một cặp bé song sinh. Dù phải dùng phẩu thuật để giúp hai bé chào đời, nhưng kết quả vẫn mỹ mãn : mẹ tròn con vuông. 60 tuổi mới được làm mẹ sau bao cố gắng vô cùng gian nan và tốn kém, cuối cùng, với phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm, bà đã mang thai rồi sinh nở . Với bà mẹ “ trẻ “ này, có lẽ nên dùng câu của bà Hillary Clinton với chút ít sửa đổi , tuổi 60 chỉ là “ tuổi 20 được làm mới lại “.

2.

Chặng mốc 60 tuổi phức tạp hơn cái vẻ ngòai đơn giản của nó.

Nhà văn lừng danh người Mỹ Mark Twain đã viết : “ Tuổi tác phần lớn đều là do cái đầu. Nếu bạn chẳng quan tâm đến nó, thì có gì đâu mà phải suy nghĩ “ (Age is mostly a matter of the mind! If you don’t mind, it doesn’t matter ).

Nhưng ai là người có thể thực sự giả vờ không nhìn thấy cái chặng 60 nó đang đứng sừng sững trước hiên nhà, dù có mời hay không, vị khách khó chịu ấy cũng sẽ bước vào , và ở lại. Một khi thân xác đã lão hóa, thì cái đầu dù có gắng gượng cách mấy, trán vẫn cứ nhăn, da cũng vẫn cứ đổ đồi mồi, mắt vẫn cứ mờ , tay chân vẫn cứ lóng nga lóng ngóng như trẻ nhỏ mới tập đi. Nhưng tệ hại hơn hết phải kể đến cái trí nhớ nghễnh ngãng cứ quên trước quên sau, hay cứ quên những điều phải nhớ nhưng lại nhớ những điều cần phải quên. Vì thế, những câu chuyện nửa khuya nhiều khi được những vị lục tuần kể lại kỹ càng đến từng chi tiết nhỏ dù chúng xẩy ra đã bao nhiêu năm. Nhưng, chỉ tiếc một điều, các vị lão ông khả kính đã quên mất rằng, cũng một câu chuyện ấy đã từng được ông kể đi kể lại cả trăm lần .

Ngạn ngữ Tây phương có câu : Đàn ông chỉ gìa khi ông ta cảm thấy mình già, còn đàn bà chỉ già khi bề ngòai của họ trông già mà thôi ( A man is as old as he feels, and a woman as old as she looks ).

Những người bạn từ thuở thanh niên mắt sáng môi tươi, tóc bời lộng gió như anh em chúng tôi hẳn ít ai chịu nghĩ mình gìa, dù con số 60 cứ đập vào mắt rõ ràng như đọan cuối con đường đang hiện ra trước mặt. Cái câu ngạn ngữ nói trên chỉ đúng cho đến lúc này. Nhưng khi chúng tôi nhìn thẳng vào mặt nhau, cái mái đầu bạc trắng kia, cái khuôn mặt nhăn nhúm kia , thì ảo tưởng “ trẻ mãi không gìa “ đã tan biến đi nhanh chóng. Mấy ai soi gương mà thấy mình gìa, ngọai trừ đủ can đảm soi vào mặt bạn bè. Tấm gương “ trung thực “ ấy sẽ nói hết, dù một sự thực não lòng. Nhìn qua những người vợ “ trông còn trẻ “ của chúng tôi đang ngồi tíu tít với nhau về những điều phiền lòng họ phải chịu đựng với những đức ông chồng của mình, thì qủa thật câu ngạn ngữ phương Tây trích ở trên đúng hẳn một trăm phần trăm. Họ sẽ không già bao lâu họ “ trông vẫn trẻ “. Họ trông còn trẻ vì đứng cạnh những ông chồng gìa.

Trong hành trình cuộc đời, người ta đi qua nhiều chặng mốc , từ trẻ đến gìa, từ ngây thơ đến chai sạn. Nhưng càng già, càng chai sạn, càng thông hiểu thế thái nhân tình thì người ta lại càng chậm lụt trong việc nhìn nhận một điều thật sơ đẳng : ai cũng phải gìa và ai cũng phải chết. Thú nhận rằng mình đã gìa, đòi hỏi nhiều can đảm, nhất là ở phái nữ. Nghĩ đến một ngày mình sẽ biến mất khỏi trần gian này, ai là người không rùng mình, sợ hãi và nhận chân rằng cái chết sẽ đến với mình bất cứ lúc nào, nhất là khi người ta đã bước qua ngưỡng cửa 60. Vì thế, khi người ta gìa, càng cần phải có nhiều đảm lược để . . . đón cái chết.



3.

60 tuổi là chặng nghỉ cuối trước khi tiếp tục cuộc hành trình về nơi miên viễn. Cũng là lúc ngóai nhìn lại những gì đã làm được của 60 năm làm người. Người ta đặt tên cho những việc đã làm được ấy là sự thành đạt. Nhưng thế nào là sự thành đạt ? Một địa vị nào đó trong xã hội ? những tích lũy về của cải vật chất ? Tiếng tăm có được do những họat động trong các lãnh vực văn hóa, chính trị, xã hội ? Tất nhiên, những cái được ấy phải được coi là sự thành đạt. Nhưng ý nghĩa của sự thành đạt không nên ngừng ở giới hạn ấy. Những đứa con trong gia đình, đã trưởng thành, đã nên vợ nên chồng, đã có một mái ấm riêng và công ăn việc làm. Những thứ ấy cũng phải được coi là sự thành đạt, nếu không, sẽ có rất nhiều người bước qua tuổi 60 với cảm tưởng mình vẫn hai bàn tay trắng như thuở mới vào đời ở chặng mốc 20 tuổi.

Ý tưởng sở hữu một sự thành đạt làm cho người 60 tuổi dễ sống hơn, dễ chấp nhận hơn thực tại gìa nua của mình, vì sự mãn nguyện bao giờ cũng cho người ta cảm gíac ấm áp, dịu dàng, êm ái. Nhưng, cuộc đời như quyển sách, mỗi người đọc khác nhau đều rút ra những điều khác nhau cho riêng mình. Vì thế, ở tuổi 60, lúc người ta có nhiều thì giờ hơn để nghiền ngẫm những gì trong quyển sách đời mình đã đọc, rất nhiều người đã nhận ra cái hư ảo của sự thành đạt, nhưng cũng có người lại khao khát hơn những gì họ chưa có được, không có được, dù biết rằng, xét cho cùng, cũng chỉ là hư danh phù phiếm mọi thứ hơn thua trong cuộc đời.

60 tuổi chưa hẳn đã giúp người ta miễn nhiễm với những thứ dịch cúm háo danh, háo tiếng.

4.

“Anh ơi có bao nhiêu . sáu mươi năm cuộc đời “ . Đó là hai câu hát mở đầu của một bài hát thời trang nổi tiếng một dạo của nhạc sĩ Y Vân. Trong đêm họp mặt của những người bạn lục tuần chúng tôi cũng có vài tiết mục văn nghệ do các con cháu phụ trách. Họ đã hát bài nhạc của Y Vân, nhưng lại thay bằng “ anh ơi có bao nhiêu. Chín mươi năm cuộc đời “ . Việc ( tự ý ) sửa đổi lời bài nhạc được nhạc sĩ Y Vân viết cách đây hơn 40 năm có lý do khá . . . chánh đáng. Ngày nay, nhờ vào điều kiện sống phát triển cùng với khả năng ngừa bệnh, chữa bệnh tân tiến, tuổi thọ con người đã vượt xa so với 40 năm trước. Ở Nhật, Singapore, một số khu vực ở Pháp, Tây ban nha , tuổi thọ trung bình đã đạt tới 83 tuổi rưỡi . Ở Mỹ ( khá thấp ) khỏang 78 tuổi. Ngay ở Việt nam , tuy nghèo thế, vẫn có tuổi thọ trung bình ( theo sự xếp hạng của Tổ chức Y tế Liên hiệp quốc tháng 5- 2009) là 72, với nam là 70 tuổi và nữ là 75 tuổi.

Thế nên, “ có bao nhiêu 90 năm cuộc đời “ không hẳn là cường điệu.

Cái ý tưởng có được thêm 30 năm nữa trong cuộc đời thật thú vị. Trước hết, nó làm cho người 60 tuổi có cảm tưởng mình chưa già. Kế đến, hiểu sống thêm như là một ân sủng của Thượng đế khiến người ta phải tìm cách sử dụng ân sủng ấy vào những việc chưa có thì giờ làm được trong suốt 60 năm cơm áo gạo tiền. Giống như người ta tìm cách tự thưởng cho mình những món quà xa xỉ bằng đồng tiền thưởng cuối năm của xí nghiệp.

Nhưng, lực bất tòng tâm, sức người vẫn không thể vượt qua được quy luật sinh diệt của vạn vật. Phần “sống thêm” hậu hĩnh có thể có được nhưng sinh lực thực sự để đem lại gía trị cho sự sống chưa hẳn đã có được. Sống thêm mà sống dật dờ với đủ mọi thứ căn bệnh của tuổi gìa thì chưa hẳn ân sủng ấy là trọn vẹn.

Ấy là chưa kể có những người thực sự “ sống hùng sống mạnh “ trong khỏang 30 năm “ bonus “, rồi khi đi đến chặng mốc 90 tuổi, có mang tâm trạng bằng lòng, mãn nguyện chưa hay lai vẫn cứ dùng dằng chưa chịu vén áo bước lên tàu .

5.

Đọc báo trong nước ngày 09-09-09, thấy người ta đang đốn bỏ những gốc me gìa trên 60 tuổi dọc theo đường Công Lý ( bây giờ là Nam Kỳ Khởi Nghĩa ) ở Sài Gòn, với lý do để tránh cây đổ, gây tai nạn cho người đi đường. Theo phóng viên có mặt tại chỗ, thì những cây già 60 tuổi này “hầu hết phần rễ các cây me bị đốn hạ sâu cách mặt đất khoảng 0,5 mét đều đã bị mục gần hết mặc dù cành và lá trên thân cây vẫn xanh tươi. “

Người đi đường cũng đứng lại coi và tỏ ý tiếc rẻ những cây cao đã từng nhiều năm tháng đem lại bóng mát cho đường phố. Điều an ủi là giới chức thành phố hứa sẽ trồng lại me non ở những chổ cây gìa ( 60 tuổi ) .

Cây 60 tuổi thì như thế. Cây già phải nhường chỗ cho cây non.

Còn người 60 tuổi thì sao ?

T.Vấn